Ký sự Đắc Nông kỳ 3: Những trái tim đỏ lửa

Cả đoàn chia nhau thành 3 đội. Đội 1 nấu ăn, đội 2 lắp đèn còn đội 3 thì chơi cùng mấy đứa nhỏ. Với khả năng có giới hạn của mình, tôi gia nhập đội số 2 – lắp đèn dùng năng lượng mặt trời.

Đoàn du lịch thiện nguyện đợt này số lượng nữ giới áp đảo nam giới một cách tuyệt đối, các chị gái hầu hết lại tự đặt tour đi một mình nên ở đây ai có sức giúp sức, ai có trí dùng trí, có tài dùng tài, chỗ nào giúp được thì nhào vào chỗ đó. Đội số 2 dẫn đầu là anh Nguyên Vũ, tôi nhớ không nhầm thì anh đi cùng gia đình có con gái nhỏ.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông trải nghiệm Việt Nam @vodknganveeera

Chúng tôi có 4 cây đèn cần lắp đặt, dỡ thùng ra thì phát hiện không có bảng hướng dẫn. Sau nhiều giây trầm tư, tôi quyết định qua đội có các chú các anh – những người trông có vẻ kinh nghiệm – học tập. Sau khi tiếp nạp một lượng kiến thức đủ dày, tôi trở về đội của mình cùng mọi người lắp đèn.

Hăng hái lắp trái lắp phải, miệt mài vặn hết con ốc này tới con ốc khác, tôi cùng đồng đội nỗ lực hết sức. Cái khó ở đây nằm ở cột đèn, nó to và nặng trong khi bản thân phần chiếu sáng cũng to không kém, các khớp nối lại không sát vào nhau dẫn đến quá trình bắt ốc có chút khó khăn.

Lắp đèn chạy bằng năng lượng mặt trời du lịch Đắk Nông

Sau khi hì hục cùng một chị gái vặn thành công con ốc cuối cùng, lúc tôi dựng cây đèn lên thì phát hiện… lắp ngược. Phải gỡ ra làm lại từ đầu. Nhưng bây giờ chúng tôi đã là người có kinh nghiệm nên quá trình diễn ra nhanh hơn, những thành viên khác hoàn thành trước cũng sang phụ một tay đẩy nhanh tiến độ.

Khoảnh khắc khi mà cây đèn nhấp nháy và bật sáng, tổ chúng tôi tí nữa thì ôm nhau nhảy vòng quanh. Trời ạ! Quả nhiên không có công việc dễ dàng, phải bắt tay vào làm thì mới biết được.

Lắp đèn năng lượng mặt trời du lịch thiện nguyện Đắk Nông

Việc tiếp theo là dựng cột đèn, cánh nam giới xung phong đảm nhận. Trưởng thôn kêu gọi thêm vài người trong làng đến hỗ trợ. Họ cùng nhau khiêng cây đèn lớn đi lắp dọc những con đường mòn còn nguyên đất đá, hy vọng nó sẽ phần nào giúp ích được cho đời sống người dân nơi đây.

Lúc này đồng hồ điểm 9:30 sáng. 

Mọi người tản ra nghỉ ngơi, đi dạo, trò chuyện, chơi cùng mấy đứa nhỏ. Sống ở Thành phố từ nhỏ nên tôi rất trân trọng những khoảnh khắc được hòa mình vào thiên nhiên. Tôi chọn một góc nhỏ hướng mặt về phía sườn đồi thoai thoải và ngồi xuống, dành chút thời gian cho chính mình. Lúc này, trước mắt tôi là cả một mảng xanh bạt ngàn, bên tai trộn lẫn tiếng cười của mấy đứa trẻ H’mông với âm thanh râm rang từ rừng xanh, tiếng gió rít nhẹ, tiếng loạt xoạt của nền đất đỏ… Rõ ràng là rất nhiều tạp âm, nhưng lại cảm thấy vô cùng yên bình.

Du lịch văn hóa thiện nguyện Đắk Nông thiên nhiên rừng cây cỏ

Đang lơ đễnh mất hồn thì một bàn tay chợt nắm lấy ngón út của tôi. Mấy đứa nhỏ muốn cùng chụp ảnh. Đến mãi sau này, dù đã thực hiện biết bao chuyến du ngoạn tới những vùng đất xa xôi và trải nghiệm những dịch vụ xa xỉ hàng đầu, thì với tôi, hành trình yêu thích nhất vẫn là từ chuyến đi này.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông trải nghiệm Việt Nam @vodknganveeera

“Rửa tay ăn cơm nè mọi người ơiii!”

Theo tiếng gọi, chúng tôi tập hợp về nhà anh Dzín. Lúc này, mọi người đang tiến vào những công đoạn cuối cùng để chuẩn bị cho bữa ăn. Lẻn vào bếp, tôi thấy cô Hạnh với mái tóc hoa tiêu, cầm cái quạt mo ngồi bên bếp hồng. Khói bốc nghi ngút, lên cao dần rồi tan ra. Cô Hạnh ngồi trên cái ghế đẩu xổm giữa căn nhà gỗ, lúc cầm đũa lúc lại cầm quạt, giữ cho đống than dưới đáy chảo đỏ lửa.

Khung cảnh trước mắt không khác gì trong sách giáo khoa tôi từng nhìn thấy thuở nhỏ. Tự nhiên cảm động ghê. Cô không ngồi đó một mình. Cứ vài phút sẽ có người chạy vào hỏi cô cái này cái kia, mang trái cây và nước uống, phụ cô quạt than, phụ cô đảo thức ăn trong chảo lớn, kể cô nghe ngoài gian bếp mấy chị gái đang đùa giỡn cái gì v.v…

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông trải nghiệm Việt Nam @vodknganveeera

Ra phía ngoài, sau khi phụ mọi người chuẩn bị cơm thành từng phần, tôi thấy một nhóm nhỏ mấy chị đang ngồi quanh cái thau to, thì ra họ đang nhồi thịt. Mỗi người một tay, nặn thịt thành từng viên tròn xoe, xếp ngay ngắn theo hàng trên chiếc khay hình chữ nhật.

– Chị Xuân: Tự nhiên cái thèm khoai lang ghê!

– Chị Na: Hồi sáng ta đã bỏ lỡ những cơ hội mua đồ ăn quý giá. Giờ đói ghê!

– Tôi: Đi qua hai xe bánh mì luôn, lạnh lùng bỏ qua…

11:18 phút trưa và những cái bụng đói bắt đầu biểu tình. Tôi ngồi bệt xuống sàn, tựa lưng vào cánh cửa viết lại những gì xảy ra suốt cả ngày hôm đó. Ai đi ngang cũng tò mò, chú chó nhà trưởng thôn cũng vậy. Nó nằm trước sân chán rồi đi chầm chậm tới chỗ tôi, nằm im cạnh chân phải, nhìn vào cuốn sổ với đôi mắt lười biếng.

Cùng nhau làm việc, cùng nhau chuẩn bị, cùng nhau đói bụng, cùng nhau đùa vui

Được một lúc, chúng tôi bắt gặp hai chị gái lôi ở đâu ra hai quả xoài, đã gọt, còn chuẩn bị cả muối ớt. Mấy chị hớn hở chạy đến, chia cho chúng tôi mỗi người một miếng:

“Ăn đi mấy đứa, mới gọt, ngon lắm!”

Còn gì tuyệt hơn có đồ ăn lúc đói nữa đâu? Chị em tôi mỗi người một miếng và chàaaaa cái vị chua đến tê răng xoắn lưỡi này hai năm sau tôi vẫn còn nhớ! Mọi người nhìn nhau cười hả hê. Có lẽ đây sẽ là món xoài tôi nhớ nhất. Một “món quà” mà sau này tôi biết nó được hái từ… cây xoài nhà anh Dzín.

>> Kí sự Đắk Nông kỳ 1: Những người bạn độc hành

>> Ký sự Đắk Nông kỳ 2: Xin chào các bạn nhỏ!

Super Show 9: Gặp lại “thanh xuân” sau 12 năm

Ngày 11/3/2023, Super Show 9 về Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam.

Đã 12 năm kể từ SS3 tại Bình Dương, Super Junior chính thức trở lại Việt Nam. Ngay từ những ngày đầu thông tin được tiết lộ, những bạn ELF lâu năm đã không kiềm được sự phấn khích.

Super Show in Vietnam Hochiminh SS9

Dưới đây là một số câu chuyện nhỏ, đáng yêu, đáng nhớ tại lần hội ngộ sau 12 năm này.

Với ELF đời đầu thì đây không còn là lời hứa nữa, nó đã trở thành sự thật. Người hâm mộ thì đính kèm salonpas trong box gift, idol thì chọn những hoạt động ít tác động xương khớp nhất có thể. Dấu hiệu của thời gian thể hiện ngày càng rõ rệt nhưng đó cũng chính là minh chứng tuyệt vời nhất cho tình cảm idol – fan này.

Chúng tôi vẫn ở đây, cùng nhau, như những ngày đầu.

Super Show in Vietnam Hochiminh SS9

Khu vực standing hết mình cùng tiết mục liên tục 3 tiếng, mồ hôi đầm đìa nhưng miệng ai nấy thì vẫn cười tươi, xinh đẹp! Mấy anh già tối đó vui lắm, có thể cảm nhận rõ sự hạnh phúc qua biểu cảm từng người.

Tôi đã tưởng tượng ra chiếc concert lấy ballad làm chủ đạo, vậy mà SUPER JUNIOR vẫn là SUPER JUNIOR. Trình diễn trọn vẹn đến vậy.

Super Show in Vietnam Hochiminh SS9

Thật tự hào vì đã lâu như vậy rồi nhưng ELF Việt vẫn tạo nên một biển xanh sapphire đẹp đến thế. Lung linh, ấn tượng, ý nghĩa và còn rất đúng nhịp nữa. Dẫu biết người châu Á cảm nhạc tốt. Nhưng để nhiều con người như vậy hòa cùng một nhịp điệu không phải là chuyện dễ dàng.

Super Show in Vietnam Hochiminh SS9
Super Show in Vietnam Hochiminh SS9

Ngắm biển xanh mãi không chán, các chị còn chuẩn bị project Reply SS3 làm cho các anh vừa bất ngờ vừa cảm động. Tối đó, 8 con người ấy đã thật sự rất vui vẻ!

Super Show in Vietnam Hochiminh SS9

Shin Dong chia sẻ anh rất thường đến Việt Nam vì bạn thân của anh ở Đà Nẵng. Chân của Shin Dong hôm đó không tốt, anh nhảy được một chút, còn lại sẽ cố gắng tham gia những bài ballad hoặc giao lưu. Siwon thì trong lúc đọc tin kinh tế vào buổi sáng đặc biệt quan tâm đến sự phát triển của Việt Nam, vì đất nước ta có tiềm năng lớn, có một thế hệ tương lai đầy hứa hẹn. Lee Teuk không kiềm được sự cảm động trước tình cảm của fan Việt, cứ cười hoài, luôn miệng nói “yêu Việt Nam”.

Yesung tạo bất ngờ không chỉ cho fan mà còn cho đồng đội – cover See tình, còn nhảy tận 3 lần. Ryeowook vẫn cứ tỏa ra năng lượng em út dễ thương, lí lắc như vậy, lăng xăng chạy khắp sân khấu giao lưu với người hâm mộ. Cặp bài trùng Donghae và Eunhyuk thì khỏi nói, hai người mang năng lượng đốt cháy cả buổi diễn.

Cao trào vẫn phải kể đến khi bản hit một thời Sorry Sory và Bonamana cất lên. Mấy anh già như hồi xuân vậy, bật tung hết cỡ cùng với màn pháo hoa kết thúc không thể tuyệt vời hơn. Đẩy cảm xúc lên cao nhất.

Super Show in Vietnam Hochiminh SS9

Đương nhiên bias phải được chủ blog ưu tiên nha haha. Cậu út Kyuhyun nay nói tiếng Việt được 8 điểm rưỡi luôn nha. Kyuhyun hát vẫn hay như vậy, mỗi lần camera lia đến là sẽ hát bản “Việt Nammmmmmmm á ammmmm we always love youuuuuuu úuuuuu”. Hồi tưởng mà vẫn còn nghe được cả giọng hát kế bên tai. Câu nói của anh với mình là đỉnh nhất của ngày hôm đó luôn!

“Chúng ta cùng già nhé!”– Kyuhyun/Super Show 9 Việt Nam –

Super Show in Vietnam Hochiminh SS9
Super Show in Vietnam Hochiminh SS9

Đã 12 năm, ELF vẫn đợi, các anh vẫn diễn, chúng ta vẫn bên nhau.

Yesung mong sẽ quay một MV solo tại Việt Nam.

Donghae, Ryeowook và Eunhyuk chờ đợi buổi fan meeting để được gặp V-ELF thật gần.

Siwon, Kyuhyun và ShinDong nói rằng họ sẽ thường xuyên đến du lịch.

Lee Teuk để lại một lời hẹn, hẹn 10 năm nữa, 20 năm nữa, hẹn khi chống gậy vẫn là SUPER JUNIOR.

Vậy ELF già như tôi cũng hẹn, chừng nào anh còn mở show nhóm là mình còn đi. Haha.

Như thế nhé! Hẹn gặp lại.

Ký sự Đắk Nông kỳ 2: Xin chào các bạn nhỏ!

Như đã nhắc đến ở kỳ 1, sau khi được anh Dzín dẫn vào nhà, dỡ đồ từ trên xe xuống thì mặt trời đã lên rất cao rồi. Kế hoạch nấu nui cho bữa trưa cũng vì vậy mà tan theo mây khói. Không để thời gian chết, mọi người quyết định bắt tay vào làm việc luôn thay vì nghỉ ngơi.

Nói một chút về căn nhà của anh Dzín. Ngôi nhà nằm ở trên gò đất cao hơn mặt đường một khúc. Xung quanh nhà được rào lưới, trong sân có trồng một cây xoài lớn, tán rộng, lá xum xuê bao trọn lấy những trái xoài mập mạp treo lủng lẳng. Khoảnh sân trước nhà của anh khá rộng, ban đầu chúng tôi chất đồ từ xe vào giữa sân rồi di dời để vào trong mái hiên. Mục đích là muốn tận dụng khoảng sân để các bé có thể xếp hàng nhận quà.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam

Muốn tiến vào nhà thì phải có sự đồng ý của hai đồng chí 4 chân. Một em lông đen vàng, em còn lại lông trắng đen. Em lông đen vàng trông to con nhưng lại có đôi mắt thân thiện. Còn em trắng đen thì lại nghiêm túc hơn hẳn. Đôi mắt láo liên, quan sát chúng tôi rất cẩn thận.

Chúng tôi đặt hành lý ở gian sinh hoạt chung và bắt đầu nghe phân công từ hướng dẫn viên (HDV).

Nghe động tĩnh đoàn chúng tôi xuống, các bé trong làng tụ tập lại trước nhà anh Dzín đông dần. Nhưng các bé chỉ đứng ngoài rào, tò mò nhìn vào trong, tròn mắt quan sát chúng tôi. Các bé nói tiếng H’mông nên chúng tôi không hiểu được.

Những bạn nhỏ ở đây có làn da màu đồng, mặc quần áo được gửi tặng, đi chân trần, giương những đôi mắt tò mò nhưng thân thiện nhìn chúng tôi. Tôi biết, đây không phải lần đầu tiên có phái đoàn đến thăm các bé. Có lẽ những người đi trước đã tạo được ấn tượng tốt. Vì vậy, người dân trong làng đối với chúng tôi rất có thiện cảm. 

Đoàn chúng tôi được nhận diện qua chiếc áo đang mặc, mang màu tím hồng và dòng chữ “Khởi nguồn giá trị sống” in đằng sau lưng. Được biết, anh trưởng thôn chỉ đón đoàn khách quen vì không muốn mang những ảnh hưởng tiêu cực, tạo tiền lệ xấu đến dân làng của anh.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam

Tìm hiểu thông tin về người dân trong làng, đặc biệt là các bạn nhỏ là điều cần thiết. Rào cản ngôn ngữ cũng là một vấn đề nhỏ cần được giải quyết.

Anh HDV cho biết, các bạn nhỏ ở đây học cấp 1 tại làng, đến cấp 2 sẽ cắp sách rời gia đình ra Quảng Sơn ở trọ và học tập. Đến cuối tuần sẽ về thăm gia đình. Các bé ở đây nghe hiểu được tiếng Kinh, những bé lớn có thể trả lời lại một cách chậm rãi, còn các bé nhỏ hơn thì chỉ nghe hiểu nhưng chưa thể phản hồi.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam

Làn da rám nắng, đôi mắt to tròn tinh khiết nhìn chúng tôi tò mò. Có đứa còn đen nhẻm, thích lăn lộn chơi đùa cùng thiên nhiên. Chúng không sợ nắng, cũng không sợ nóng, chúng đi chân trần, đa số đều rất hiếu động. Kể từ lúc chúng tôi vừa đặt chân xuống làng cho đến chiều tối, các bé vẫn còn tràn đầy năng lượng.

Đứa lớn trông đứa nhỏ, đứa nhỏ điệu trên lưng đứa nhỏ hơn. Có cô bé bẽn lẽn với cử chỉ dịu dàng; có hai cậu bạn nhỏ luôn đi cùng nhau lấy phần ăn, cùng nhau chơi cầu trượt tự chế, cùng nhau tham gia lửa trại buổi đêm; có cô chị cõng đứa em trên lưng – quan tâm, chăm sóc em từng tí; có hai cô bé kiên nhẫn ngồi cùng “những người bạn mới lớn tuổi” học gấp lá xoài.

Nhìn các em tự do hoạt động là thế nhưng đứa nào cũng ngoan ngoãn, cũng lễ phép. Đương nhiên có những nghịch ngợm của trẻ thơ, nhưng khi nghe trưởng làng dặn dò, vẫn rất trật tự mà nghe theo.

Những người bạn nhỏ đã ở bên cạnh chúng tôi cả ngày trời. Cùng chúng tôi chơi đùa, học tập, ăn uống và trò chuyện. Chỉ là chuyến đi thăm ngắn ngủi, nhưng thật sự để lại trong mỗi người những cảm xúc khác biệt.

>> Kí sự Đắk Nông kỳ 1: Những người bạn độc hành

Kí sự Đắk Nông kỳ 1: Những người bạn độc hành

Tháng tư nọ, sau một ngày làm việc vất vả, bỗng dưng tôi nảy ra ý định đi du lịch. Đây là chuyến du lịch kết hợp hoạt động tình nguyện, do đã có tìm hiểu từ trước, tôi đặt tour và lên đường luôn vào ngày hôm sau.

Vì quyết định đi một mình nên tôi đã tìm hiểu thông tin khá kỹ và lựa chọn đơn vị lữ hành có uy tín. Đây là một tour du lịch thiện nguyện tại Đắk Nông kéo dài 2 ngày 2 đêm. Sau khi đọc lịch trình và xem qua thời tiết khu vực sắp đến thì hành lý của tôi gói gọn trong một chiếc ba lô leo núi cùng một túi đeo chéo. Hành trang gói gọn trong những thứ cần thiết.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam
Hành trang lên đường, đơn giản gọn gàng

Áo dài tay, găng tay chống nắng, nón, khẩu trang, trang phục thoải mái và những vật dụng vệ sinh cá nhân cần thiết. Quan trọng hơn, tôi chuẩn bị chai xịt chống côn trùng, một vài thứ thuốc có thể cần dùng đến (như thuốc đau bụng, đau đầu, dị ứng,…). Ngoài ra còn một cái mền có thể chui vào thay cho túi ngủ. Trong túi xách tay là đèn pin, nước rửa tay, khăn giấy, kem chống nắng, cuốn sổ nhỏ, cây viết, điện thoại, sạc dự phòng, giấy tờ và một ít tiền mặt.

Xong, lên đường.

Do xuất phát khuya nên tôi đặt Grab từ nhà đi đến điểm tập kết. 11:00 giờ khuya, tôi đặt trúng anh Grab quê ở Đắk Lắk. Anh nói đi xe lên Đắk Nông thì phải sáng mới tới, còn kêu lần sau nhớ ghé Đắk Lắk chơi. Lên đó mà cưỡi voi rồi lấy cái đuôi voi về làm nhẫn giữ chồng.

Đến nơi khoảng 11:15, xe đã đợi sẵn, những người đi chung đoàn cũng đến gần đủ rồi. Trên cửa xe có dán bảng tên tương đương với vị trí ngồi. Tôi cực kỳ “ưng cái bụng” với sự chuẩn bị từ đơn vị tổ chức, đặc biệt khi đi một mình, được sắp xếp chu đáo như thế này thì quá tốt.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam

Tôi ngồi ghế 7A, chị ngồi cạnh tên là Na (trên giấy viết như vậy). Lên xe thì thấy chị đã ngồi trước rồi. Tôi mở lời chào và làm quen. Không ngạc nhiên lắm khi chị cũng đi một mình, quê chị ở Cam Ranh. Hai chị em cứ thế mà kéo gần khoảng cách. Chúng tôi lần lượt giới thiệu về bản thân, công việc và đương nhiên là sở thích đi đây đó. Người chị mới quen là một người “cuồng chân” chính hiệu. Chị nói trước đó vừa thực hiện một chuyến trekking, sau chuyến này vẫn còn hành trình khác nữa. Chị nghỉ ngơi được hai ngày là sẽ tiếp tục đi Huế cùng công ty. Dã man thiệt!

Ấn tượng đầu tiên về chị Na là chị khá nhỏ người và đầy sắc màu. Đúng vậy! Đầy sắc màu nghĩa đen. Chị mặc chiếc áo khoác hồng, đội nón lưỡi trai vàng tươi, chiếc quần vàng ống rộng và chân mang đôi Crocs (hình như cũng màu vàng). À, chị làm truyền thông agency, cũng phần nào được coi là đồng nghiệp chứ nhỉ?

Các bạn HDV trong đoàn nhanh chóng ổn định chỗ ngồi và phát áo đồng phục cho mọi người. Đoàn xe lần này ngoài những bạn trẻ, những kẻ độc hành cuồng chân đi còn có vài gia đình 4 người đi trải nghiệm nữa.

Đúng 11:30 không trễ một phút, xe lăn bánh, mang theo hơn 40 con người rời khỏi Sài Gòn.

Xe dừng một lần vào khoảng tầm 3 giờ hơn để mọi người đi vệ sinh. Vì quá ham ngủ, tôi bước xuống chụp được đúng một tấm ảnh rồi trèo lên ngủ tiếp.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam
03:03, Trạm dừng đầu tiên. Dù đã cố ý chụp bảng hiệu để biết đang ở chỗ nào, nhưng cơn buồn ngủ đã gây ra tội ác này, không thấy được gì cả.

5:30 sáng hôm sau, đoàn xe đã tới xã Quảng Sơn, huyện Đắk Glong. Chúng tôi đặt chân xuống một địa điểm được coi là “sang trọng” nhất thời này – trạm xăng*. Nhiệt độ lúc đó khá thấp – tầm 16 độ. Mát như Đà Lạt.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam
5:36, Trạm dừng “sang trọng” trong thời kỳ xăng tăng chóng mặt. Thật là một khung cảnh xa hoa.

Sau đó cả đoàn ghé vào quán Vy Vy đối diện cây xăng ăn sáng. Nhìn từ bên ngoài thì quán khá bé, nhưng lúc bước vào mới phát hiện không thể “trông mặt mà bắt hình dong” nha. Phía bên trong rất rộng, chứa đủ người từ đoàn xe luôn mà. Ban tổ chức đã thông báo và đặt trước nên bữa sáng được chuẩn bị chu toàn.

Thực đơn ngày hôm đó có bún bò, bún riêu, có cả phở… Tôi không kén ăn nên ai đưa gì ăn nấy và nhận được tô bún bò. Đối với cô gái chôn chân ở Sài Gòn 20 mấy năm chuyên ăn “sơn hào hải vị” từ bàn tay của mẹ yêu thì tô bún hôm đó ngon và no, cho thêm vài muỗng sa tế, vài trái ớt cay vào nữa. Bữa sáng hoàn hảo!!!

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam
Tô bún chụp bằng camera iphone 7 plus đã xuống cấp trầm trọng.

Trong lúc ăn, hai chị em ghép bàn cùng hai chị gái nữa, đều độc hành. Thế là 4 cô nàng lập thành một nhóm nhỏ, cùng nhau đi chợ sớm.

Chúng tôi đi sớm thiệt, mặt trời lúc này mới ló dạng thôi. Bước xuống chợ vào lúc người dân bản địa đang rục rịch mở cửa, dọn hàng ra bán. Mấy chị gái thấy nồi bắp bốc khói chịu không nổi, ghé mua. Sáu ngàn đồng một trái. Do không có mặt trong danh sách những cô nàng “nữ công gia chánh”, tôi ngơ ngác cảm thấy nó quá là rẻ đi. Mãi đến lúc về nhà kể mẹ nghe, tiện thể khoe mấy chị mua được bắp rẻ thì bị cười. Mẹ còn kêu: “Đúng là mấy cô nàng thành phố mà.” Rồi, hiểu luôn haha.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam
Người dân địa phương đang rục rịch mở hàng, dọn sạp ra bán.

6:15 – Bốn chị em ghé vào quán cà phê bệt gần chỗ xe đậu, gọi cà phê. Tôi gọi cà phê sữa và ồ quao, là cà phê pha phin…nóng!!! Ai chà! Tôi quên mất với thời tiết se lạnh này thì đương nhiên người dân phải chuộng đồ uống nóng. Thế là ngồi nhìn từng giọt cà phê nhỏ tong tong, đợi xong rồi xin thêm tẩy đá vậy. Cà phê ở đây đậm hơn Sài Gòn, còn có mùi rang cháy đặc trưng. Cũng ngon! Nhưng hơi nồng so với “người chơi hệ bạc xỉu” như tôi.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam
Cà phê pha phin Đắk Nông, thơm lừng, có mùi rang cháy, đậm đặc.

Xung quanh là các bô lão, những người đàn ông lớn tuổi với áo khoác chần bông tối màu. Họ ngồi trên băng ghế đá, ghế đẩu xếp lộn xộn trong khoảng sân nhỏ trước quán hút thuốc. Không chỉ có thuốc lá mà tôi còn thấy cả thuốc lào nữa. Tôi đang tò mò nhìn những ống tre thì phát hiện dưới chân có thêm “cậu Vàng” đang đi loanh quanh, rướn người đón nắng sớm.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam
Đắk Nông buổi sớm.

Tiếng lách cách của muỗng va vào ly, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng chào hàng từ phía chợ vọng lại. Hòa vào đó là mùi bắp thơm trên bàn, mùi cà phê phin, mùi thuốc điếu, mùi của sương sớm. Ôi trời! Đã bao lâu rồi tôi mới “chào bình minh” kiểu này vậy?

Đồng hồ điểm 7:15, đoàn xe lại tiếp tục lên đường.

Theo anh HDV, chúng tôi đang hướng thẳng về xã Quảng Hòa. Khu vực chợ sớm mà chúng tôi vừa đi là Quảng Sơn, so với Quảng Hòa thì đầy đủ và phát triển hơn. Người dân Quảng Hòa cần nhu yếu phẩm thì sẽ phải chạy ra Quảng Sơn, cách nhau khoảng 20km.

Đáng lẽ trong lịch trình đoàn sẽ ghé thăm cụm dân cư Suối Phèn. Tuy nhiên do tình hình dịch bệnh Covid nên đã hủy bỏ. Con suối chảy qua làng có phèn, người dân xây nhà rồi ở dọc suối này nên họ tự đặt tên cho làng là Suối Phèn. Tuy nhiên, cả cái tên cũng như bản làng đến thời điểm hiện tại vẫn chưa được công nhận chính thức.

Vì sao ư? Vì đồng bào người H’mông vốn ở Tây Bắc, do đất đai và thời tiết không hỗ trợ họ trong việc trồng trọt, kiếm sống nên một số người đã di cư vào đây và lập nên bản này.

Trở về với chúng tôi, dọc con đường vừa dốc vừa sốc nảy đã dần hiện lên những căn nhà lợp mái tôn. Các em nhỏ nghe tiếng xe thì lon ton chạy ra. Mấy bé con nhỏ xíu, da màu đất, đi chân trần và có đôi mắt xanh trong như sương sớm lần lượt gọi nhau chạy ra làm cả đoàn chúng tôi cũng trở nên chộn rộn.

Tôi đã tiếp xúc với danh từ “trưởng thôn” không ít lần – trong tác phẩm văn học, trong báo chí, nghe tin tức, v.v.. nhưng đây là lần đầu tiên trong đời được diện kiến một “trưởng thôn” bằng xương bằng thịt.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam
Chị áo đen là HDV Nhọn, áo cam chính là anh Dzín trưởng thôn.

Trưởng thôn tên là Dzín*. Anh xuất hiện chân chất mà uy nghi, ít nhất là khớp với trí tưởng tượng của tôi. Anh mặc áo đá banh in số 12 màu cam tươi, đội mũ tai bèo màu lính, chân mang dép kẹp. Anh Dzín có đôi mắt một mí, gương mặt phúc hậu, hàm răng đều như bắp, tạng người đầy đặn rắn chắc và đương nhiên, làn da màu đất. Ấn tượng đầu tiên của tôi chính là một anh Dzín áo cam, chạy con xe wave trắng ra đón chúng tôi vào làng.

Hết kỳ một.

*Tôi nghe cách phát âm của người dân mà viết ra tên anh trưởng thôn chứ thực sự không biết viết chính xác thế nào. Do thời gian ở làng rất bận, và anh Dzín là một trong những người bận nhất. Vì vậy tôi không tiện làm phiền để phục vụ mục đích cá nhân. Lúc lên xe đi về tôi đã hỏi qua anh chị HDV, nhưng cũng không ai có được đáp án chắc chắn. Mọi người gọi tên anh chứ chưa viết ra bao giờ. Nhân đây, ngàn lần xin lỗi anh trưởng thôn nếu em viết sai tên anh.

Website Built by WordPress.com.

Up ↑