Gợi ý sách: Dọn giường đi rồi thay đổi thế giới

Dựa trên những kinh nghiệm trong hành trình trở thành một Đặc nhiệm SEAL, tác giả đã viết cuốn sách “Dọn Giường Đi Rồi Thay Đổi Thế Giới” với 10 bài học đắt giá.

Năm 2014, William Harry McRaven – cựu Đô đốc bốn sao thuộc Hải quân Hoa Kỳ – đã có một bài phát biểu dài gần 20 phút tại Lễ tốt nghiệp của trường Đại học Texas. Bài diễn thuyết là 10 lời khuyên cuộc sống mà ông rút ra được từ những tháng ngày huấn luyện gian khổ để trở thành một đặc nhiệm SEAL vĩ đại. Ngay sau đó, nó đã trở thành một trong những phát biểu có ảnh hưởng nhất mọi thời đại.

Khi người lính cầm bút

Cuốn sách “Dọn Giường Đi Rồi Thay Đổi Thế Giới” là lời giải thích chi tiết hơn cho 10 luận điểm mà ông đã đưa ra năm 2014. Thuộc dòng sách self-help đang được giới trẻ toàn cầu quan tâm hơn bao giờ hết, nhưng “Dọn Giường Đi Rồi Thay Đổi Thế Giới” chính là một tồn tại khác biệt vì được chắp bút bởi một người lính chính hiệu.

Ngôn từ đanh thép, lập luận chặt chẽ, tình tiết lấy từ thực tiễn và cách hành văn đi thẳng vào vấn đề – tất cả đều thể hiện đúng bản chất của một người lính. “Dọn Giường Đi Rồi Thay Đổi Thế Giới” dễ đọc, dễ hiểu, là một đầu sách dành cho tất cả mọi người.

Gợi ý sách Dọn giường đi rồi thay đổi thế giới phát triển bản thân và truyền cảm hứng
Tác giả William Harry McRaven. Ảnh: Holly Reed

Tựa sách gồm 10 chương, tương đương với 10 luận điểm mà McRaven đưa ra. Không có những ngôn từ sáo rỗng, ông chỉ đơn giản thuật lại cho bạn đọc nghe những câu chuyện mà mình đã trải qua trong thời gian tại ngũ, thời kỳ mà ông vẫn đang hướng tới mục đích trở thành một phần của Lực lượng Đặc nhiệm SEAL thuộc Hải quân Hoa Kỳ. Mặc dù là những mẩu chuyện trong quân đội, nhưng 10 bài học này đều có thể ứng dụng vào trong cuộc sống của mỗi chúng ta. Không được 10 thì cũng được 5.

Dọn giường đi rồi thay đổi thế giới

Bài học đầu tiên và cũng là tựa sách: Dọn giường.

Nếu các bạn đã từng có cơ hội tham gia kỳ học Quân sự tại trường Đại học thì chắc chắn phải biết đến Bài 1: gấp chăn mền – hay còn gọi là xếp nội vụ. Ngay ngắn, vuông vức và nhanh chóng chính là những đặc điểm chính. Nghe thì có vẻ dễ dàng nhưng cứ thử nhìn vào số tân binh phơi nắng xếp nội vụ là biết rõ thực tế tàn khốc thế đến thế nào.

Với Đô đốc McRaven cũng không ngoại lệ, ông cũng phải dọn giường. Nhưng thay vì than vãn công việc mất thời gian đó thì ông lấy việc dọn giường là nhiệm vụ hoàn thành đầu tiên của ngày mới. Vậy tại sao lại phải dọn giường?

Như McRaven đã nói trong bài phát biểu trước các sinh viên tốt nghiệp:

“Nếu bạn muốn thay đổi thế giới, hãy bắt đầu bằng việc dọn giường. Dọn giường mỗi sáng đồng nghĩa với việc bạn đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên trong ngày. Nó sẽ mang lại một cảm giác tự hào nho nhỏ và sẽ khuyến khích bạn làm một nhiệm vụ khác, nhiệm vụ khác, và lại thêm nhiệm vụ khác nữa. Vào cuối ngày, một nhiệm vụ hoàn thành sẽ biến thành nhiều nhiệm vụ đã hoàn thành.”

Tôi đã mở cuốn sách này với dự kiến sẽ tìm thấy những “tips sống” như những cuốn sách đã từng đọc, nhưng tôi đã nhận được nhiều hơn thế. McRaven sẽ đưa bạn cùng trải qua vài nhiệm vụ đầy căng thẳng trong môi trường quân đội. Bạn sẽ trở thành một người bạn đồng hành, cùng McRaven trải qua những bài huấn luyện gian khổ, lặn ngụp dưới biển sâu đầy cá mập, vùi mình trong cát, chịu cái lạnh thấu xương hay phải đấu tranh tư tưởng trong vũng bùn ngập đến cổ.

Gợi ý sách Dọn giường đi rồi thay đổi thế giới phát triển bản thân và truyền cảm hứng

Có thể những lời khuyên “nhỏ” trong tác phẩm chưa thể giúp bạn thay đổi thế giới, nhưng chắc chắn nó sẽ khơi gợi cảm hứng và thay đổi phần nào góc nhìn của bạn khi phải đối mặt với cuộc sống.

Bản thân tôi vẫn luôn dọn giường mỗi ngày như một việc phải làm vì ba tôi cũng là một quân nhân, rèn con như rèn lính từ những ngày còn bé. Nhưng vẫn giống như đa số các bạn trẻ khác, tôi chỉ làm việc này như một thói quen. Tuy nhiên, sau khi đọc xong “Dọn Giường Đi Rồi Thay Đổi Thế Giới”, việc dọn dẹp giường ngủ mỗi ngày bỗng khiến bản thân tôi có một niềm kiêu hãnh nho nhỏ vào buổi sáng, vì tôi đã hoàn thành được nhiệm vụ đầu tiên trong ngày.

“Dọn giường cũng sẽ củng cố thực tế rằng những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống rất quan trọng. Nếu bạn không thể làm đúng những việc nhỏ, bạn sẽ không bao giờ có thể làm đúng những việc lớn.”

Tôi muốn giới thiệu cho các bạn “Dọn Giường Đi Rồi Thay Đổi Thế Giới” vì đây thực sự là một tựa sách đầy cảm hứng.

Thông tin cho bạn
Tựa Việt: Dọn Giường Đi Rồi Thay Đổi Thế Giới
Tựa gốc: Make Your Bed
Tác giả: William H. McRaven
Thể loại: Phát triển bản thân / Truyền cảm hứng / Hồi ký rút gọn

Gợi ý sách: Rừng Na Uy

Tôi tìm thấy “Rừng Na Uy” giữa một kệ kín những sách và đến bây giờ, hơn một giờ sáng, lúc đang lạch cạch gõ những dòng cảm nhận này, lồng ngực vẫn như đang có tảng đá nào đó chèn vào. Hơi thở nặng nhọc, bứt rứt và khó chịu.

Rừng Na Uy Murakami Haruki

Một tuần nay, bằng một cách nào đó, vũ trụ xoay quanh tôi toàn những vấn đề về tâm lý. Tôi có đọc được một đoạn ngắn nói về nỗi đau như thế này:

“Most physical pains are temporary. Emotional pains, on the other hand, have the ability to last for decades. They may not be constant, but they have the ability to resurface again and again for years to come.”

Tạm dịch: Hầu hết những vết thương vật lý đều chỉ là cơn đau tạm thời. Mặt khác, tổn thương về tinh thần lại có thể kéo dài hàng thập kỷ. Có thể không phải những cơn đau liên tục. Nhưng nó sẽ nằm ở đó rất lâu, thỉnh thoảng lại nhói đến bứt rứt, rồi chực chờ mang cơn đau ấy quay trở lại, kéo dài mãi nhiều năm về sau.

Và bằng một cách thần kỳ nào đó, đoạn văn trên lại phù hợp một cách kỳ lạ với Rừng Na Uy. Tôi đã từng nghe về tác phẩm này từ những năm đại học. Một vài người bạn đã giới thiệu nó với tôi nhưng đến bây giờ tôi mới đọc nó.

Rừng Na Uy Murakami Haruki

Tôi hoàn thành Rừng Na Uy chỉ trọn vẹn trong nửa ngày. Chính xác là vậy. Từ 14:00 chủ nhật đến 01:15 ngày thứ hai. Tôi đọc từng nhịp đứt quãng vì phải tìm lại hơi thở của chính mình, phải lấy lại bình tĩnh để có thể đọc tiếp. Nhưng tuyệt nhiên tôi không muốn dừng lại giữa đường, tôi muốn hoàn thành nó càng sớm càng tốt. Tác phẩm này… nó quá day dứt rồi.

Tuổi trẻ, tình dục, trầm cảm và cái chết là những mảng ký ức mạnh mẽ nhất bám riết lấy tôi kể từ khi tôi bắt đầu hòa mình vào mạch truyện cho đến khi tôi hoàn thành nó. Một Nhật Bản trần trụi những năm 60 – 70 hiện ra rõ nét, nhẹ nhàng nhưng đầy sống động dưới ngòi bút của Haruki. Và phải cảm ơn cả dịch giả Trịnh Lữ đã đem đến một bản dịch chất lượng đến như vậy.

Tác giả Murakami Haruki
Tác giả Murakami Haruki

Tôi vẫn còn cảm thấy choáng váng khi nhận ra Watanabe – nhân vật “tôi” trong truyện – đã phải lẳng lặng trải qua tất cả mọi chuyện từ những ngày chưa tròn hai mươi. Chàng trai đó đã chứng kiến từng người “bạn” của mình rời bỏ thế gian này theo cùng một cách thức: tự sát. Từ Kizuki, Naoko, Hatsumi, chị gái Naoko và có lẽ… cậu bạn cùng phòng Quốc Xã.

Tôi không muốn nói sâu về nội dung hay tóm tắt về Rừng Na Uy. Bạn đọc nào tò mò về cốt truyện, tôi tin bạn có thể dễ dàng tìm nó trên Google. Dưới đây sẽ toàn là những cảm nhận cá nhân về tác phẩm.

Tôi đã trải qua cảm xúc “bình thường – không ấn tượng – chẳng có chút hứng thú gì” với những trang giấy đầu tiên. Cho đến khi tôi đọc được dòng:

“Cậu ấy chết đêm hôm đó, trong nhà để xe.”

Đó cũng là cái chết đầu tiên mở đầu cho hàng loạt câu chuyện day dứt phía sau. Từng tuyến nhân vật được xây dựng đối với tôi thì đều kỳ lạ, không một ai bình thường. Ngay từ những cuộc hội thoại đầu tiên trong ký ức vụn vặt của Watanabe cùng Naoko đã cho tôi những dấu hiệu.

Tuổi trẻ tại Nhật thời đó thật khó khăn, thật áp lực, thật… bứt rứt. Với tôi, việc những nhân vật trong truyện rời bỏ thế giới không chứa đựng mặt tiêu cực. Có chăng chỉ là họ muốn chấm dứt chuỗi ngày dằn vặt bản thân, đau đớn về tinh thần, đó là kết quả sau một quá trình dài nỗ lực cứu vãn mọi thứ nhưng vẫn vô lực trước hiện thực.

Watanabe, trong mắt tôi cậu ta là người đáng thương nhất. Họ tìm đến cậu, chia sẻ, cho cậu những dấu hiệu và rồi rời đi, để cậu ở lại thế giới này. Người ở lại chính là người mang vết thương sâu nhất. Nhưng nhân vật này vẫn lựa chọn gặm nhấm nó, nhắm mắt vượt qua mọi thứ và sống tiếp. Thật dũng cảm!

Câu chuyện tưởng chừng như bình lặng hóa ra lại là đợt sóng ngầm đánh thẳng vào cảm xúc từng chút, từng chút một. Giọng văn thanh thoát, không dựa vào những từ ngữ “đao to búa lớn” mà cứ nhẹ nhàng đưa người đọc đến với sự đau khổ, day dứt một cách tự nhiên. Khi đọc Rừng Na Uy, hơi thở của tôi chẳng thể nào bình thường được. Nó cứ nặng nề, đứt quãng, lồng ngực cứ như bị cả tảng đá nặng đè lên, khó chịu.

“Tôi sống qua mùa xuân sau đó, ở tuổi mười tám, với cục khí vón trong ngực mình”, Watanabe – Rừng Na Uy.

Có một điều đặc biệt mà tôi nhận thấy ở các tuyến nhân vật trong truyện, chính là họ nói ra những cảm xúc của mình. Mặc dù có thể bằng nhiều cách khác nhau hay mang những ý nghĩa khác nhau. Nhưng họ nói ra, thổ lộ, tại một khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời.

“Mình cần cậu đáp lại bức thư này. Dù lời đáp của cậu là thế nào đi chăng nữa, mình vẫn cần có nó.”

Rừng Na Uy Murakami Haruki

Phải nói, nghệ thuật miêu tả qua ngòi bút của Haruki không khỏi khiến tôi có vài lúc rợn người. Từng cảm xúc, từng vẻ đẹp, từng đường nét, từng khao khát mong manh đến nỗi tuyệt vọng đều được vẽ lên đầy sống động. Có lúc tôi nhìn thấy được một tia sáng hy vọng lóe lên trong từng câu chữ, rồi ngay trang sách ấy, tia hy vọng cũng vụt tắt, thay vào là màn đêm đen kịt cùng nỗi đau day dứt đến mãi sau.

Tôi phải cảm ơn cuộc đời vì đã cho tôi đọc Rừng Na Uy vào thời điểm này. Khi bản thân tôi đủ trưởng thành để hiểu được nội dung cũng như phần nào tâm lý nhân vật mà tác giả muốn truyền tải. Nếu cuốn sách này rơi vào tay tôi khoảng 3 năm về trước, khi tôi 20 tuổi, chắc tôi chẳng kiên nhẫn mà đọc đến quá nửa cuốn đâu.

Tác phẩm đã mở ra cho tôi nhiều góc nhìn mới cũng như một lần nữa củng cố cho một điều mà tôi đã nhận ra năm 20 tuổi:

Đừng ngại ngần khi mở lời hỏi thăm những người mà bạn thật sự quan tâm. Một lời chào, một lời khen ngợi, một cái ôm sẽ chẳng khiến bạn mất đi thứ gì. Nhưng nó hoàn toàn có thể là khoảnh khắc cứu lại cả cuộc đời của một con người.

Đó cũng là lý do tại sao mà bạn bè nhắn tin, tôi đều sẽ dành thời gian để trả lời, để gọi lại. Danh sách liên lạc của tôi không nhiều người, nhưng đều là người quen, những người tôi có thể tương tác, không ít thì nhiều.

Trầm cảm rất đáng sợ. Nó âm ỉ, nó dập dìu nhẹ nhàng như cái cách biển động đánh lăn tăn trước đợt sóng thần vậy. Giống như Watanabe, cậu đã chứng kiến và nhận ra những hành động kỳ quặc của bạn mình trước khi chuyện không hay xảy ra. Tuy nhiên, hành động hay lời nói nào tiếp theo thì phải tuỳ vào từng người, tình huống, sự kiện và độ may mắn.

Hãy cứ quan tâm nhau chân thành, nói cho cùng thì cuộc đời này nếu nhìn từ góc độ lạc quan, nó vẫn còn nhiều thứ hay ho để ở lại và ngắm nhìn.

Thông tin cho bạn
Tựa Việt: Rừng Na Uy
Tựa gốc: Norwegian Wood
Tác giả: Haruki Murakami
Thể loại: Tiểu thuyết / Tản mạn tâm lý / Tuổi trẻ / Nỗi đau
Bối cảnh: Tokyo những năm 1960

Gợi ý sách: Cách treo cổ một phù thủy

Tiểu thuyết của Adriana Mather – mình được nhỏ bạn giới thiệu và đọc trong thời gian TP.HCM thực hiện giãn cách năm 2021. Bấy giờ bị kẹt lại ở Quận 7, đọc cuốn sách này tại Gaming House để giết thời gian.

Cả quá trình cầm cuốn tiểu thuyết trên tay, từng dòng từng chữ đều khiến trái tim và tâm trí nhảy nhót, phấn khích, muốn đọc thật nhanh đến trang kế tiếp nhưng cũng muốn đọc thật kỹ để không phải bỏ qua bất cứ chi tiết nào.

Có thể nói, đây là cuốn tiểu thuyết đầu tiên mình có cảm giác luyến tiếc khi lật đến trang sách cuối cùng.

Review sách hay cách treo cổ một phù thuỷ

Nói sơ về nội dung, “Cách treo cổ một phù thuỷ” kể lại hành trình nỗ lực tự cứu lấy bản thân, hiểu được tình bạn, “phá kén nhỏ” bước ra thế giới và chạm đến tình yêu. Cốt truyện chậm rãi, lôi cuốn bởi những cuộc hành trình thú vị, khía cạnh tâm lý nhân vật cũng được xây dựng rất tốt. Khắc hoạ được tính cách đặc trưng của những bạn trẻ phương Tây.

Samantha Mather, thường được gọi là Sam, một cô gái luôn nghĩ bản thân mang mầm mống xui xẻo bởi những người xung quanh cô luôn gặp phải nhiều biến cố khó hiểu. Sam cùng người dì Vivian chuyển nhà đến Salem, nơi ở trước đây của gia đình cô, cũng là nơi bắt đầu câu chuyện.

Tại đây cô gặp Jaxon, người bạn đầu tiên tại Salem và cũng là người dùng tất cả chân thành để đối đãi với Sam. Đồng thời, trong ngôi nhà ở vùng quê này, một chuyện tình giấu kín, vừa đẹp, vừa đau lòng của Sam và Elijah Roe được viết lên.

Cô gái nhỏ với tính cách hướng nội, dễ kích động, nhận được sự giúp đỡ của hai chàng trai, mang theo mong muốn tìm ra sự thật đã từng bước tiến vào thế giới Phù Thuỷ, thế giới mà chính bản thân cô cũng thấy kỳ quặc. Sam đã cảm hoá thành công 4 người bạn “phù thuỷ” và khai thác được sức mạnh từ chính bản thân mình, không ngừng cố gắng, chưa bao giờ có suy nghĩ bỏ cuộc.

Jaxon, người bạn học, người hàng xóm ấm áp, chân thành, luôn ở bên Sam từ những giây phút đầu tiên tại Salem và cùng cô vẽ nên câu chuyện tình nhẹ nhàng. Khi cả thế giới quay lưng lại với Sam, Jaxon vẫn ở đó sẵn sàng giúp cô vô điều kiện. Mặc dù không mấy tin tưởng vào câu chuyện “ai-cũng-sẽ-thấy-vô-lý”, nhưng anh lựa chọn không để Sam phải rơi vào trạng thái cô đơn trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Và điều đó thật sự rất ấm áp. Trên thế giới này, ngoài ba mẹ, người thân thì có mấy ai đối đãi với người ngoài được như thế?

Nhưng riêng bản thân mình lại thích chuyện tình của Sam và Elijah hơn. Mặc dù ngay từ khi bắt đầu, tình cảm đó vốn là một sai lầm. Tình yêu mà chính những người trong cuộc cũng biết trước là không có kết quả.

Elijah Roe là một chàng trai mãi mãi 18 tuổi, kiệm lời nhưng ấm áp, yêu thương em gái. Anh đã hỗ trợ Sam từng bước trên quãng đường đi tìm câu trả lời của cuộc đời và trao gửi trái tim chân thành, nhiệt huyết nhất cho cô gái hắn yêu.

Từ những giây phút đầu tiên Elijah xuất hiện, mặc dù tác giả không nói thẳng, cũng không có những cử chỉ thân mật hay lời thoại tình cảm. Nhưng chính cách dẫn dắt tài tình của tác giả, mình luôn cảm thấy “Hai người này sao vậy ta? Chẳng biết từ bao giờ, cũng chẳng ai biết, kể cả hai nhân vật chính, nhưng hình như họ yêu nhau.”

Tại sao mình lại có cảm tình với Elijah hơn? Vì mặc dù mọi người, bao gồm cả Jaxon, đều từng có xu hướng cản Sam lại. Riêng Elijah thì không. Anh ấy lắng nghe, cố gắng thấu hiểu, cổ vũ và tìm cách bên cạnh cô, cho cô sự tự tin và luôn có mặt những lúc Sam cần.

“Vững vàng nhé, Samantha.”
“Anh ở ngay đây với em. Và anh vẫn sẽ ở đây chừng nào em cần đến anh. Em không đơn độc.”

“Chuyện này là không thể, Samantha. Em vẫn đang sống.”
“Anh sẽ luôn yêu em.”

Elijah Roe và Samantha Mather, họ đã yêu nhau và thật sự đã trải qua những giây phút ý nghĩa, vui vẻ, riêng tư cùng nhau. Ít nhất là như thế. Đây cũng là lần đầu tiên mình hiểu được tại sao hai người yêu nhau lại có thể không tiến tới vạch đích cuối cùng. Và có những sự thật dù đau lòng đến mấy, ngoài việc chấp nhận ra thì không còn cách nào khác.

Sam, cô không hề xui xẻo, cô rất may mắn, may mắn vì có đến hai trái tim chân thành hướng về cô.

Thông tin cho bạn
Tựa Việt: Cách Treo Cổ Một Phù Thủy
Tựa gốc: How to Hang a Witch
Tác giả: Adriana Mather
Thể loại: Kỳ ảo đô thị / Huyền bí / Tiểu thuyết thiếu niên
Bối cảnh: Thị trấn Salem hiện đại (Mỹ)

Website Built by WordPress.com.

Up ↑