Những ngày này, mình đang trải qua bài học “chịu đựng & kiên nhẫn”. Ở công ty đang xảy ra một sự thay đổi lớn và áp lực là không thể tránh khỏi. Về nhà với cơ thể rã rời, tâm trí mỏi mệt và đứng giữa lựa chọn khiến mình có hơi kiệt sức.

Mở Hospital Playlist lên xem lại từ tập 1, mình ấn tượng với giáo sư Ahn Jeong Won hay còn có biệt danh là “Andrea”, cảm thấy nhân vật này thật là siêu! Anh ta nhẹ nhàng, hiền lành, kiên nhẫn và thấu hiểu, không chỉ với bạn bè, đồng nghiệp mà còn với bệnh nhân, với gia đình bệnh nhân, với những thăng trầm cứ tìm đến ào ào từng đợt. Nhân vật này hay ở chỗ, thái độ của anh ta luôn đúng mực và chuyên nghiệp, chữ “nhịn” ở chỗ giáo sư Ahn viết khá tròn nét.
Mỗi lần nhớ lại việc bản thân đã nổi nóng thế nào, đã để cảm xúc tràn ra trong công việc như thế nào, mình đều tự chửi bản thân thật tồi tệ. Mặc dù biết rằng nóng giận là không nên, nhưng đôi khi việc kiềm chế được nó hết sức khó khăn.
Làm thế nào mà nhân vật kia chuyên nghiệp được đến cỡ đó hay đến thế nhỉ?
Mãi cho đến cuối tập 1 thì mình đã có câu trả lời rồi.

À! Thì ra giáo sư Ahn cũng đã từng trải qua đoạn thời gian giống như mình, lúc bấy giờ, bên cạnh bác sĩ Ahn trẻ tuổi có một quý nhân – là người anh trai.
Cậu em thời gian đầu làm bác sĩ bị cảm xúc ảnh hưởng, mang trái tim nhiệt huyết và một bụng băn khoăn về những bất công mà lăn lộn với nghề. Bác sĩ Ahn trong thời kỳ tích lũy kinh nghiệm đầy chật vật, lựa chọn đi uống với anh trai và trút bầu tâm sự tại quán nhậu. Người anh cứ ngồi đó, im lặng vừa ăn vừa lắng nghe, để yên cho cậu em giải tỏa hết biết bao nhiêu là ấm ức muộn phiền, xả ra hết mớ cảm xúc bị ứ đọng.

Cái hay nằm ở chỗ, sau khi cậu em kể xong, thì người anh sẽ cho một lời khuyên và sử dụng nó hết lần này tới lần khác:
“Andrea à, quyết định của em là gì anh cũng ủng hộ, nhưng hãy thử cố thêm 01 năm nữa xem sao?”
Có lẽ, lời khuyên này đã đồng hành với bác sĩ Ahn mãi tới khi anh trở thành một giáo sư điềm tĩnh, một người tiền bối vững chãi sẵn sàng đứng ở đầu ngọn sóng, bảo vệ nhân viên và đối mặt với người nhà bệnh nhân một cách chuyên nghiệp.

Hành trình trưởng thành là vậy, con đường phía trước của người trẻ thiếu gì khó khăn? Vì sao ư? Vì thiếu kinh nghiệm! Phải gặp chuyện, đối mặt rồi vượt qua thì mới “tích lũy được kinh nghiệm”. Để rồi lần sau có gặp lại trường hợp tương tự, cái khó ngày trước đã không còn là vấn đề quá lớn như lần đầu đối mặt nữa rồi.


















