Ký sự Đắc Nông kỳ 3: Những trái tim đỏ lửa

Cả đoàn chia nhau thành 3 đội. Đội 1 nấu ăn, đội 2 lắp đèn còn đội 3 thì chơi cùng mấy đứa nhỏ. Với khả năng có giới hạn của mình, tôi gia nhập đội số 2 – lắp đèn dùng năng lượng mặt trời.

Đoàn du lịch thiện nguyện đợt này số lượng nữ giới áp đảo nam giới một cách tuyệt đối, các chị gái hầu hết lại tự đặt tour đi một mình nên ở đây ai có sức giúp sức, ai có trí dùng trí, có tài dùng tài, chỗ nào giúp được thì nhào vào chỗ đó. Đội số 2 dẫn đầu là anh Nguyên Vũ, tôi nhớ không nhầm thì anh đi cùng gia đình có con gái nhỏ.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông trải nghiệm Việt Nam @vodknganveeera

Chúng tôi có 4 cây đèn cần lắp đặt, dỡ thùng ra thì phát hiện không có bảng hướng dẫn. Sau nhiều giây trầm tư, tôi quyết định qua đội có các chú các anh – những người trông có vẻ kinh nghiệm – học tập. Sau khi tiếp nạp một lượng kiến thức đủ dày, tôi trở về đội của mình cùng mọi người lắp đèn.

Hăng hái lắp trái lắp phải, miệt mài vặn hết con ốc này tới con ốc khác, tôi cùng đồng đội nỗ lực hết sức. Cái khó ở đây nằm ở cột đèn, nó to và nặng trong khi bản thân phần chiếu sáng cũng to không kém, các khớp nối lại không sát vào nhau dẫn đến quá trình bắt ốc có chút khó khăn.

Lắp đèn chạy bằng năng lượng mặt trời du lịch Đắk Nông

Sau khi hì hục cùng một chị gái vặn thành công con ốc cuối cùng, lúc tôi dựng cây đèn lên thì phát hiện… lắp ngược. Phải gỡ ra làm lại từ đầu. Nhưng bây giờ chúng tôi đã là người có kinh nghiệm nên quá trình diễn ra nhanh hơn, những thành viên khác hoàn thành trước cũng sang phụ một tay đẩy nhanh tiến độ.

Khoảnh khắc khi mà cây đèn nhấp nháy và bật sáng, tổ chúng tôi tí nữa thì ôm nhau nhảy vòng quanh. Trời ạ! Quả nhiên không có công việc dễ dàng, phải bắt tay vào làm thì mới biết được.

Lắp đèn năng lượng mặt trời du lịch thiện nguyện Đắk Nông

Việc tiếp theo là dựng cột đèn, cánh nam giới xung phong đảm nhận. Trưởng thôn kêu gọi thêm vài người trong làng đến hỗ trợ. Họ cùng nhau khiêng cây đèn lớn đi lắp dọc những con đường mòn còn nguyên đất đá, hy vọng nó sẽ phần nào giúp ích được cho đời sống người dân nơi đây.

Lúc này đồng hồ điểm 9:30 sáng. 

Mọi người tản ra nghỉ ngơi, đi dạo, trò chuyện, chơi cùng mấy đứa nhỏ. Sống ở Thành phố từ nhỏ nên tôi rất trân trọng những khoảnh khắc được hòa mình vào thiên nhiên. Tôi chọn một góc nhỏ hướng mặt về phía sườn đồi thoai thoải và ngồi xuống, dành chút thời gian cho chính mình. Lúc này, trước mắt tôi là cả một mảng xanh bạt ngàn, bên tai trộn lẫn tiếng cười của mấy đứa trẻ H’mông với âm thanh râm rang từ rừng xanh, tiếng gió rít nhẹ, tiếng loạt xoạt của nền đất đỏ… Rõ ràng là rất nhiều tạp âm, nhưng lại cảm thấy vô cùng yên bình.

Du lịch văn hóa thiện nguyện Đắk Nông thiên nhiên rừng cây cỏ

Đang lơ đễnh mất hồn thì một bàn tay chợt nắm lấy ngón út của tôi. Mấy đứa nhỏ muốn cùng chụp ảnh. Đến mãi sau này, dù đã thực hiện biết bao chuyến du ngoạn tới những vùng đất xa xôi và trải nghiệm những dịch vụ xa xỉ hàng đầu, thì với tôi, hành trình yêu thích nhất vẫn là từ chuyến đi này.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông trải nghiệm Việt Nam @vodknganveeera

“Rửa tay ăn cơm nè mọi người ơiii!”

Theo tiếng gọi, chúng tôi tập hợp về nhà anh Dzín. Lúc này, mọi người đang tiến vào những công đoạn cuối cùng để chuẩn bị cho bữa ăn. Lẻn vào bếp, tôi thấy cô Hạnh với mái tóc hoa tiêu, cầm cái quạt mo ngồi bên bếp hồng. Khói bốc nghi ngút, lên cao dần rồi tan ra. Cô Hạnh ngồi trên cái ghế đẩu xổm giữa căn nhà gỗ, lúc cầm đũa lúc lại cầm quạt, giữ cho đống than dưới đáy chảo đỏ lửa.

Khung cảnh trước mắt không khác gì trong sách giáo khoa tôi từng nhìn thấy thuở nhỏ. Tự nhiên cảm động ghê. Cô không ngồi đó một mình. Cứ vài phút sẽ có người chạy vào hỏi cô cái này cái kia, mang trái cây và nước uống, phụ cô quạt than, phụ cô đảo thức ăn trong chảo lớn, kể cô nghe ngoài gian bếp mấy chị gái đang đùa giỡn cái gì v.v…

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông trải nghiệm Việt Nam @vodknganveeera

Ra phía ngoài, sau khi phụ mọi người chuẩn bị cơm thành từng phần, tôi thấy một nhóm nhỏ mấy chị đang ngồi quanh cái thau to, thì ra họ đang nhồi thịt. Mỗi người một tay, nặn thịt thành từng viên tròn xoe, xếp ngay ngắn theo hàng trên chiếc khay hình chữ nhật.

– Chị Xuân: Tự nhiên cái thèm khoai lang ghê!

– Chị Na: Hồi sáng ta đã bỏ lỡ những cơ hội mua đồ ăn quý giá. Giờ đói ghê!

– Tôi: Đi qua hai xe bánh mì luôn, lạnh lùng bỏ qua…

11:18 phút trưa và những cái bụng đói bắt đầu biểu tình. Tôi ngồi bệt xuống sàn, tựa lưng vào cánh cửa viết lại những gì xảy ra suốt cả ngày hôm đó. Ai đi ngang cũng tò mò, chú chó nhà trưởng thôn cũng vậy. Nó nằm trước sân chán rồi đi chầm chậm tới chỗ tôi, nằm im cạnh chân phải, nhìn vào cuốn sổ với đôi mắt lười biếng.

Cùng nhau làm việc, cùng nhau chuẩn bị, cùng nhau đói bụng, cùng nhau đùa vui

Được một lúc, chúng tôi bắt gặp hai chị gái lôi ở đâu ra hai quả xoài, đã gọt, còn chuẩn bị cả muối ớt. Mấy chị hớn hở chạy đến, chia cho chúng tôi mỗi người một miếng:

“Ăn đi mấy đứa, mới gọt, ngon lắm!”

Còn gì tuyệt hơn có đồ ăn lúc đói nữa đâu? Chị em tôi mỗi người một miếng và chàaaaa cái vị chua đến tê răng xoắn lưỡi này hai năm sau tôi vẫn còn nhớ! Mọi người nhìn nhau cười hả hê. Có lẽ đây sẽ là món xoài tôi nhớ nhất. Một “món quà” mà sau này tôi biết nó được hái từ… cây xoài nhà anh Dzín.

>> Kí sự Đắk Nông kỳ 1: Những người bạn độc hành

>> Ký sự Đắk Nông kỳ 2: Xin chào các bạn nhỏ!

Ký sự Đắk Nông kỳ 2: Xin chào các bạn nhỏ!

Như đã nhắc đến ở kỳ 1, sau khi được anh Dzín dẫn vào nhà, dỡ đồ từ trên xe xuống thì mặt trời đã lên rất cao rồi. Kế hoạch nấu nui cho bữa trưa cũng vì vậy mà tan theo mây khói. Không để thời gian chết, mọi người quyết định bắt tay vào làm việc luôn thay vì nghỉ ngơi.

Nói một chút về căn nhà của anh Dzín. Ngôi nhà nằm ở trên gò đất cao hơn mặt đường một khúc. Xung quanh nhà được rào lưới, trong sân có trồng một cây xoài lớn, tán rộng, lá xum xuê bao trọn lấy những trái xoài mập mạp treo lủng lẳng. Khoảnh sân trước nhà của anh khá rộng, ban đầu chúng tôi chất đồ từ xe vào giữa sân rồi di dời để vào trong mái hiên. Mục đích là muốn tận dụng khoảng sân để các bé có thể xếp hàng nhận quà.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam

Muốn tiến vào nhà thì phải có sự đồng ý của hai đồng chí 4 chân. Một em lông đen vàng, em còn lại lông trắng đen. Em lông đen vàng trông to con nhưng lại có đôi mắt thân thiện. Còn em trắng đen thì lại nghiêm túc hơn hẳn. Đôi mắt láo liên, quan sát chúng tôi rất cẩn thận.

Chúng tôi đặt hành lý ở gian sinh hoạt chung và bắt đầu nghe phân công từ hướng dẫn viên (HDV).

Nghe động tĩnh đoàn chúng tôi xuống, các bé trong làng tụ tập lại trước nhà anh Dzín đông dần. Nhưng các bé chỉ đứng ngoài rào, tò mò nhìn vào trong, tròn mắt quan sát chúng tôi. Các bé nói tiếng H’mông nên chúng tôi không hiểu được.

Những bạn nhỏ ở đây có làn da màu đồng, mặc quần áo được gửi tặng, đi chân trần, giương những đôi mắt tò mò nhưng thân thiện nhìn chúng tôi. Tôi biết, đây không phải lần đầu tiên có phái đoàn đến thăm các bé. Có lẽ những người đi trước đã tạo được ấn tượng tốt. Vì vậy, người dân trong làng đối với chúng tôi rất có thiện cảm. 

Đoàn chúng tôi được nhận diện qua chiếc áo đang mặc, mang màu tím hồng và dòng chữ “Khởi nguồn giá trị sống” in đằng sau lưng. Được biết, anh trưởng thôn chỉ đón đoàn khách quen vì không muốn mang những ảnh hưởng tiêu cực, tạo tiền lệ xấu đến dân làng của anh.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam

Tìm hiểu thông tin về người dân trong làng, đặc biệt là các bạn nhỏ là điều cần thiết. Rào cản ngôn ngữ cũng là một vấn đề nhỏ cần được giải quyết.

Anh HDV cho biết, các bạn nhỏ ở đây học cấp 1 tại làng, đến cấp 2 sẽ cắp sách rời gia đình ra Quảng Sơn ở trọ và học tập. Đến cuối tuần sẽ về thăm gia đình. Các bé ở đây nghe hiểu được tiếng Kinh, những bé lớn có thể trả lời lại một cách chậm rãi, còn các bé nhỏ hơn thì chỉ nghe hiểu nhưng chưa thể phản hồi.

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam

Du lịch thiện nguyện Đắk Nông Color Tour hoạt động tình nguyện bền vững sustainability travel Vietnam

Làn da rám nắng, đôi mắt to tròn tinh khiết nhìn chúng tôi tò mò. Có đứa còn đen nhẻm, thích lăn lộn chơi đùa cùng thiên nhiên. Chúng không sợ nắng, cũng không sợ nóng, chúng đi chân trần, đa số đều rất hiếu động. Kể từ lúc chúng tôi vừa đặt chân xuống làng cho đến chiều tối, các bé vẫn còn tràn đầy năng lượng.

Đứa lớn trông đứa nhỏ, đứa nhỏ điệu trên lưng đứa nhỏ hơn. Có cô bé bẽn lẽn với cử chỉ dịu dàng; có hai cậu bạn nhỏ luôn đi cùng nhau lấy phần ăn, cùng nhau chơi cầu trượt tự chế, cùng nhau tham gia lửa trại buổi đêm; có cô chị cõng đứa em trên lưng – quan tâm, chăm sóc em từng tí; có hai cô bé kiên nhẫn ngồi cùng “những người bạn mới lớn tuổi” học gấp lá xoài.

Nhìn các em tự do hoạt động là thế nhưng đứa nào cũng ngoan ngoãn, cũng lễ phép. Đương nhiên có những nghịch ngợm của trẻ thơ, nhưng khi nghe trưởng làng dặn dò, vẫn rất trật tự mà nghe theo.

Những người bạn nhỏ đã ở bên cạnh chúng tôi cả ngày trời. Cùng chúng tôi chơi đùa, học tập, ăn uống và trò chuyện. Chỉ là chuyến đi thăm ngắn ngủi, nhưng thật sự để lại trong mỗi người những cảm xúc khác biệt.

>> Kí sự Đắk Nông kỳ 1: Những người bạn độc hành

Website Built by WordPress.com.

Up ↑